Hình ảnh các bạn đang xem là một góc quay khác rõ nét hơn về cảnh người hùng Nguyễn Ngọc Mạnh đỡ bé gái ngã từ tầng 12 xuống, mà khi chúng tôi xem vi deo cũng phải xúc động rơi nước mắt.

Như các bạn thấy đấy, anh ấy đã phải rất vất vả thế nào khi leo lên mái tôn và phải làm sao để có thể trụ vững trên cái mái tôn trơn trượt thế này. Thậm chí anh ấy đã 1 lần suýt ngã.

Theo 1 tiến sĩ Vật Lý tính toán, để đỡ được đứa bé 2 tuổi, có cân nặng vào khoảng 13 cân, rơi từ độ cao tầng 12 xuống, tương đương hơn 30 mét, với tốc độ ở điểm va chạm là 90 km/h hay 24 m/s, anh Mạnh phải chịu một lực tương đương vài tạ, lực này biến thiên theo thời gian đỡ và va chạm. Nếu là va chạm mềm khiến thời gian đỡ tăng thì lực va chạm sẽ giảm xuống.

Điều đó có nghĩa là nếu chỉ 1 sơ suất nhỏ, như chọn sai điểm rơi, tư thế cơ thể, cách đỡ tay giảm chấn thương, cùng thêm không có cái mái tôn mềm để giảm xung chấn, cũng có thể khiến cả 2 mất mạng như nhiều trường hợp tương tự trên thế giới. Thế nên phải cực kỳ dũng cảm, không ngại nguy hiểm đến tính mạng bản thân mới dám đỡ.
Không phải ai nhìn thấy mà cũng dám làm đâu, bởi sai một ly là mình cũng đi đời luôn. Sự dũng cảm, không sợ chết, của anh Mạnh cực kỳ đáng nể.

Trường hợp anh Mạnh đỡ cháu bé 2 tuổi rơi từ tầng 12 xuống mà cả 2 đều sống là cực kỳ hy hữu và hiếm có.

Có nhiều yếu tố cực kỳ may mắn ở đây : thứ nhất là anh Mạnh xuất hiện kịp thời.
Thời gian từ lúc phát hiện và chuẩn bị là rất ngắn, chậm vài giây là không cứu được.
Thứ Hai là anh ấy tính đúng điểm rơi. Nếu như anh ấy đứng chếch sang bên phải một chút, có lẽ sẽ là 1 tin buồn cho cả nước nhà.
Thứ Ba, phản xạ của anh ấy cực kỳ nhạy bén, tốc độ rơi của bé gái ở điểm gần va chạm là trên dưới 24 m/s, tức gần tương đương 90 km/h, điều đó có nghĩa là anh ấy chỉ có chưa đến một phần mười giây để có thể nhận biết và theo kịp chuyển động. Với tốc độ rơi chóng mặt đó, nhiều người phản xạ không kịp sẽ đỡ hụt. Người mắt yếu thì chỉ thấy một vệt đen xoẹt qua tay mình thôi.
Thứ Tư, là tư thế cơ thể. Cũng may mắn là anh Mạnh đỡ trong tư thế quỳ. Tư thế đó giúp giảm xung chấn lên cột sống, lan đều ra toàn bộ cơ thể, đi qua 2 đùi, bắp chân. Tiết diện tiếp xúc với nền tôn lớn hơn, giúp trụ vững và lan truyền xung chấn tốt hơn. Nếu anh ấy đứng thẳng thì sẽ xảy ra 2 khả năng : 1 là sẽ bị mất trụ và ngã xuống dưới. 2 là đỡ được thì cột sống của anh sẽ bị chấn thương nghiêm trọng vì lực ép quá mạnh.
Thứ Năm, là cách đỡ bằng tay chuẩn chỉ. Tay đỡ không quá cứng nhắc. Vì nếu tay cứng quá, bé gái rơi xuống sẽ không khác gì rơi vào cành cây to. Không những thế còn có thể khiến tay anh tài xế gẫy rời. Việc đỡ bằng 2 cánh tay mềm dẻo sẽ giúp giảm xung chấn tốt hơn, giống như việc bạn rơi xuống thân 1 cây chuối mềm thay vì cành của một cây ổi cứng.
Trên thế giới có nhiều trường hợp đỡ đứa trẻ rơi từ tầng 10 xuống, đa phần đứa trẻ thậm chí cả người đỡ đều không qua khỏi. Người đỡ có sống sót thì cũng bị chấn thương cột sống, gẫy tay, gẫy chân.
Nhưng trường hợp anh Mạnh đỡ bé gái rơi từ tầng 12, nhờ có tư thế đúng mà không bị gặp chấn thương nguy hiểm đến tính mạng.

Thứ 6, không thể không kể đến một sự may mắn hiếm có, đó chính là cái mái tôn mềm để giảm phần lớn xung chấn. Nếu không có cái mái tôn mềm này mà thay vào đó là cái nền bê tông cứng, thì có lẽ không chỉ là tin sốc cho 2 gia đình mà còn là tin buồn cho cả nước.

Mái tôn và đôi tay mềm dẻo của anh Mạnh không khác gì cái đệm kép giúp bảo toàn tính mạng của bé gái.

Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa hội tụ cùng lúc đã giúp một cái kết tốt đẹp và hiếm có.
Một lần nữa, Ten Ten Channel xin chia sẻ lòng khâm phục sự dũng cảm và cảm ơn người hùng Nguyễn Ngọc Mạnh. Chúc anh mạnh khỏe, công tác tốt. Chúc bé gái sớm bình phục và toàn vẹn. Và hi vọng là các bậc phụ huynh, cha mẹ chú ý, để tâm và rút kinh nghiệm hơn trong việc trông nom con em mình để tránh những sai sót đáng tiếc.

Facebooktwitterpinterest