Ngày đầu được nới lỏng giãn cách xã hội. Hôm nay mình đi xe ngoài quốc lộ thôi anh em, vào làng đều có chốt kiểm dịch, chắc chắn không qua được, với lại chẳng ai thích quay phim cả.
Thực ra nói là nới lỏng nhưng vẫn chặt lắm anh em ạ. Vẫn chưa thể vào các làng tự do được, chỉ đi ngoài đường quốc lộ thế này thôi.
Chắc nới hơn được ở chỗ là đường Quốc Lộ bắt đầu có những xe chở hàng thiết yếu đi qua. Và một số cửa hàng bán thực phẩm, hàng tiêu dùng thiết yếu hàng ngày được phép mở cửa. Nhưng có lẽ vẫn phải mua về, chứ không được ngồi ăn ở quán đâu.
15 ngày vừa qua, bên Ten Ten mình làm rất nghiêm túc và cực kỳ chặt chẽ.
Đường Quốc Lộ ngày thường rất đông đúc, thường xuyên xảy ra tắc đường thì trong những ngày phong tỏa lại gần như không có xe đi. Chờ cả phút mới thấy có 1 xe chở hàng thiết yếu đi qua. Muốn đi qua đường này, phải có giấy thông hành mà muốn xin giấy thông hành thì phải là xe chở hàng thiết yếu như thực phẩm hoặc hàng tiêu dùng hàng ngày. Thời điểm đó, người ta hạn chế ra đường, và phải có lý do cực kỳ chính đáng, quan trọng mới được ra đường. Công an phóng xe đi tuần liên tục. Ai lớ ngớ, đi chơi vớ vẩn là bị ngoắc lại ngay. Ai mà ra đường quên đeo khẩu trang, thậm chí đường làng ngõ xóm, sẽ bị phạt rất nặng, tiền triệu luôn, có khi bị bế đi luôn ấy chứ.
Hàng quán ngoài tạp hóa bán hàng nhu cầu thiết yếu ra thì toàn bộ phải đóng cửa hết, thậm chí quán phở bán hàng mang về, trong đợt cao điểm siết chặt giãn cách xã hội, cũng phải đóng cửa hoàn toàn, không cho bán kiểu gói mang về.
Mua thực phẩm trong chợ thì sao ? Mỗi nhà được phát 1 cái phiếu đi chợ, cứ 3 ngày mới được đi chợ 1 lần, cụ thể lúc mua hàng trong chợ ra sao thì mình cũng không rõ vì mẹ mình đi chợ. Mỗi lần đi chợ thì nên mua thức ăn đủ dùng cho nhiều ngày.
Ngay cả ra đồng làm ruộng, cũng phải có phiếu ra đồng.
Bản thân mình là người cùng làng, chỉ khác xóm thôi, nhưng nếu muốn vào xóm khác trong làng, là phải có lý do chính đáng như đóng tiền điện, mua mỳ tôm, đồ ăn dự phòng, dự đám ma họ hàng gần, chứ không thì chốt kiểm soát họ đuổi về ngay ha ha.
Giao hàng hóa thiết yếu dùng hàng ngày thì chỉ được đứng ngoài quốc lộ, sau đó chốt kiểm dịch họ bê thay vào, người trong làng đứng chờ hàng bên trong.
Thế nên có đi xe, đa phần chỉ đi ngoài quốc lộ. Thậm chí đi ngoài quốc lộ, mà vào đợt cao điểm giãn cách, công an đi tuần suốt, cũng khá xoắn.
Nhiều xí nghiệp, công ty phải đóng cửa, công nhân nghỉ ở nhà. Có một số công việc thì có thể làm online qua mạng.
Loa đài tuyên truyền rả rích từ sáng đến tối.
Với người làm việc qua mạng online như mình, chủ yếu ngồi nhà thôi, chẳng đi đâu mấy, nên dịch cũng ít ảnh hưởng. Thực ra thì mình ngại đi quốc lộ này hơn là dịch. Bởi những ngày bình thường, thì đây là một trong những quốc lộ nguy hiểm nhất cả nước, điểm đen giao thông.
Người bản địa đi đường ở đây cũng phải thót tim, rợn tóc gáy, chảy mồ hôi hột mỗi ngày.

Facebooktwitterpinterest